Nguyễn Kỳ Phong Chuyện Hai Người Lính Ðọc Vietnam’s Forgotten Army: Heroism and Betrayal in the ARVN
Vietnam’s Forgotten Army: Heroism and Betrayal in the ARVN By Andrew Wiest. New York University Press, 2007, 368 pages
Một Quân Ðội Bị Bỏ Quên: Anh Hùng và Bội Phản Trong Quân Ðội VNCH, là một cuốn sách viết về hai người lính và binh nghiệp của họ trong cuộc chiến Việt Nam. Hai người lính — trong trường hợp này là hai sĩ quan — Trung tá Phạm Văn Ðính và Thiếu tá Trần Ngọc Huế. Trung tá Ðính và Thiếu tá Huế, hai ngôi sao sáng đang lên của quân lực VNCH. Hai người đang xã thân chiến đấu chống lại một chủ nghĩa mà họ thù ghét từ lúc mới lớn. Nhưng vào những giờ cuối cùng trong đời binh nghiệp, hai người chọn hai lối đi khác nhau: Thiếu tá Huế chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi bị bắt làm tù binh; Trung tá Ðính, dưới áp lực của địch, đầu hàng để khỏi bị bắt làm tù binh.
Con suối nhỏ vẫn róc rách chảy theo nhịp đời yên ả. Những căn nhà bé nhỏ như xa lánh, trốn chạy những xô bồ náo nhiệt của thị xã dưới kia. Họ là những người dân tộc thiểu số, tự dưng phải lùi xa, xa dần Buôn làng của họ, dắt díu nhau đi tìm một chổ nương thân mới. Họ nhẩn nhục lẩm lì né tránh những tiếng gầm rú của từng đoàn xe ủi, xe bang đang …hùng hục kéo tới san phẳng nương rẩy, đào bới xới tung. Xe càng tiến, họ lùi xa. Và thế là những gì là nông trại, điền trang mọc nhanh lên. Họ ngơ ngác choàng dậy sau một đêm, buôn làng ngày xưa của họ phút chốc thành những đồn điến cafê, những trại chăn nuôi với những gương mặt quen quen ngày nào còn lén lút, trà trộn trong họ khi bom rơi, đạn nổ.
Tháng Tư Ngồi Nhớ Một Ngày là tựa một bài thơ của Trạch Gầm, do Nguyễn Tân phổ nhạc và trình bày. Những lời thơ đầy uất hận đớn đau, diễn tả rất đúng tâm trạng của những chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sau khi nghe lệnh buông súng. GĐVBĐL kính mời quý vị thưởng thức.
Chị Tư Ù
Written by Tau Sy
Saturday, 22 August 2009 23:59
Cuối tuần mời quí vị đọc một truyện ngắn của Tiểu Tử.
Chị Tư ù
Tiểu Tử
Chợ cá hồi đó nằm trên khoảng đất tráng xi măng giữa bờ sông và nhà lồng chợ, chung với hàng rau cải và trái cây. Về sau, thấy việc bơm nước rửa chợ cá vẫn không làm trôi hết mùi tanh của nhớt cá thấm vào xi măng, nhà chức trách trong làng cho xây chợ cá chờm hẳn ra sông, bằng gỗ theo điệu nhà sàn chống chân xuống nước nhưng bề mặt rộng như một cầu tàu. Như vậy, nhứt cử lưỡng tiện, bởi vì vừa rửa chợ ngay trên mặt sông, vừa có chỗ cho ghe thuyền cập vào để lên hàng. Ngoài ra, còn thêm một tam tiện nữa là chiều chiều người ta hay ra đó để câu cá hoặc hóng mát bởi vì chợ chỉ nhóm có buổi sáng thôi.